The Artist
About Thế Duy
Thế Duy là một họa sĩ Việt Nam với hành trình sáng tác kéo dài qua nhiều thập kỷ. Ông theo đuổi một thế giới hội họa giàu tính biểu tượng, nơi ký ức, văn hóa và trải nghiệm nội tâm được chuyển hóa thành một ngôn ngữ thị giác riêng.
Xuyên suốt sự nghiệp, Thế Duy lựa chọn con đường sáng tác bền bỉ, xem mỗi tác phẩm như một lớp ký ức của thời gian. Đối với ông, hội họa không chỉ là hình ảnh mà còn là quá trình nghiên cứu, suy tư và đối thoại với lịch sử, bản sắc và con người.
Website này là kho lưu trữ chính thức về hành trình nghệ thuật của Thế Duy, tập hợp các tác phẩm, tư liệu và câu chuyện phía sau mỗi giai đoạn sáng tác. Mục tiêu là gìn giữ di sản của ông, đồng thời tạo nguồn tư liệu cho công chúng, nhà nghiên cứu và những người yêu nghệ thuật.
TIỂU SỬ NGHỆ THUẬT HỌA SĨ THẾ DUY
1956 Sinh tại Hà Nội
1984 Tốt nghiệp trường Ðại Học Mỹ
Thuật Công Nghiệp Hà Nội
Hiện nay : Hội viên Hội Mỹ Thuật Hà Nội
Hội viên Hội Âm Nhạc Hà Nội
TRIỂN LÃM
2018 làm việc và triển lãm tranh tại
“Eunam Museum of Art” Hàn Quốc
2015 Tham gia triển lãm “ Gyeonggi
International Art show” tại Hà Nội
2014 Tham gia triển lãm “Roar Toward
Asia” tại Seoul Hàn Quốc
2012 Triển lãm tại “bảo tàng mỹ thuật
thành phố Hồ Chí Minh
2010 Làm việc tại ” Art Creative Studio”
thành phố Gwangju Korea
2009 Triển lãm cá nhân tại Hygienic
Gallery New Lodon, CT, USA
2008 Làm việc Trung Tâm Nghệ
Thuật Griffis New London CT USA
2007 Triển lãm cá nhân tại
Oriental Gallery in Hà Nội
2004 Triển lãm tranh tại International
Design Plaza (Seoul, Hàn Quốc)
2003 Triển lãm “Street Space” tại
Gallery Nam sơn 45 Tràng Tiền HN
Tranh được lưu giữ trong “Trung tâm Mỹ Thuật
Griffis” thành phố New London Connecticut USA
Tranh được lưu trong “Viện Nghiên Cứu Nghệ
Thuật châu À” tại Seoul Hàn Quốc &
trong nhiều bộ sưu tập nghệ thuật cá nhân trong
nước và nước ngoài
- NHỮNG BỨC TRANH GHI ĐẬM DẤU ẤN HÀ NỘI 36 PHỐ PHƯỜNG
Trong thời đại Hội nhập – Phát triển – Toàn cầu hóa, sự giao thoa của các nền văn hoá Ðông Tây đã làm sản sinh ra nhiều trường phái nghệ thuật. Các hoạ sĩ đi tìm những hình thức biểu hiện mới để biểu đạt những tư tưởng của mình, Và nền kinh tế thị trường cũng làm ảnh hưởng tới đời sống nghệ thuật đương đại.
Họa sĩ Thế Duy không bị cuốn theo những trào lưu hội họa mới, mà vẫn lặng lẽ trung thành với bút pháp tả thực một cách vẽ cách nhìn ảnh hưởng của trường phái hội họa cổ điển châu Âu. Tuy nhiên xem tranh của ông ta lại thấy hiện lên tinh thần, tình cảm và những quan niệm thẩm mỹ của người Việt Nam – châu á. Thế Duy đã tạo ra một cách biểu hiện mới. Bằng lối diễn tả rất riêng biệt ông đi sâu khai thác đề tài xã hội – con người – không gian của một Hà Nội xưa cổ kính cách chúng ta đã hơn một thế kỷ. Qua những tác phẩm của ông ta thấy lại được một Hà Nội xưa cần cù êm ả, thanh bình. Nó không vội vàng, tập nập như các thành phố công nghiệp phương Tây. Ðó là Thủ đô Việt Nam cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Một “Hà Nội 36 phố phường” với thiên nhiên hòa quyện, gắn bó trong khung cảnh phố thị trên đường đô thị hóa. Một xã hội nửa phong kiến – thực dân. Văn hóa phương Tây đang du nhập, giao thoa với nền văn hóa Việt Nam bản địa. Những cái còn đọng lại trong ký ức thẩm mĩ của người xem tranh, vẫn là vẻ đẹp nghệ thuật truyền thống, sắc thái dân tộc hiện lên rõ nét .
Ðó là những ngôi Ðình – Ðền – Chùa thờ Thần – Phật mang đầy tính huyền thoai với những kiểu kiến trúc Việt Nam – á Ðông. Những đám rước diễu hành trong phố cổ mang nghi thức tôn giáo – tín ngưỡng của người Việt. Những kiệu gỗ sơn son thếp vàng, voi, ngựa, võ khí (Bát Bửu), cờ ngũ hành, phường bát âm… mang màu sắc rực rỡ, choáng lộng, tràn ngập sức sống với âm thanh trầm hùng, uy nghi của không khí lễ hội, của những chủ nhân cư dân nông nghiệp.
Mọc lên trên những con phố cổ chật hẹp là những dẫy nhà thấp, nhỏ, tường vôi loang lổ, mái ngói rêu phong với những ô cửa sổ và những gian hàng nhỏ bé, sâu hút. Phương tiện giao thông đường phố là sự kết hợp hỗn tạp đầy tính thủ công bản địa: xe bò bánh gỗ, đòn võng cáng, xe tay kéo, xích lô đạp. chen lẫn trong dòng chảy là khách bộ hành che ô -đi giày Gia Ðịnh, hoặc đi bộ – chân đất đầu trần, hoặc quấn khăn mỏ rìu, mỏ quạ… Một bức tranh đường phố sinh động, thiếu luật lệ, đang hướng trên con đường Canh Tân đất nước.
Cái đẹp của một tác phẩm nghệ thuật, không phải chỉ đánh giá trên cơ sở những ngôn ngữ xa lạ, cầu kỳ, vốn chỉ là phương tiện cho người nghệ sĩ biểu đạt ý tưởng của mình. Dù nó được nhìn nhận dưới góc độ và cung bậc nào đi nữa, bao giờ nó cũng phải được đo bằng tấm lòng trung thực, xuất phát từ nhịp đập rộn rã của con tim nóng bỏng, đầy xúc cảm về cái đẹp qua tâm hồn của người nghệ sĩ. Thế Duy đã đặt chân vào thế giới hữu hình, đầy rung cảm nội tâm về một “Hà Nội 36 phố phường” mà ông yêu dấu. Tác giả đã bộc lộ được vẻ đẹp Hà Nội với một phong cách nghệ thuật mực thước và chân thành.Vì vậy có thể nói tác phẩm của Thế Duy là hiện thân những đứa con tinh thần của nghệ thuật. Và đó cũng chính là bức chân dung tác giả mà ông đã tự bạch trên tác phẩm của mình.
Trần Thức
Nhà nghiên cứu & phê bình nghệ thuật
“HÀ NỘI PHỐ” TRONG TRANH NGUYỄN THẾ DUY Ðã từ lâu như thế tôi đứng lặng ngắm nhìn những bức tranh “Hà Nội Phố” của hoạ sĩ Thế Duy. Những bức tranh mang tính hoài cổ, một Ðông Ðô Thăng Long thủa xa xưa đang hiện hữu trước mắt tôi. Những tập tục, tập quán xưa của đất Tràng An được Thế Duy thể hiện rất tài tình, cẩn thận và hàm súc những ý tưởng văn hiến của đất Ðô Thành, nơi chôn nhau cắt rốn của ta. Thế Duy có một phong cách nghệ thuật rất riêng, không giống bất cứ một hoạ sĩ nào vẽ về “Hà Nội Phố”. Ðó là cổ điển – siêu thực một cách nhìn hiện thực tả chân nhưng lại hiện đại. Một cách nhìn một cách vẽ rất mới. Vẫn là khởi đầu từ không khí, không gian trong tranh phong cảnh từ thời phục hưng Lê ôn na đờ vanh xi và biết bao thế hệ hoạ sĩ thế giới đã thực hiện và sáng tạo. Tranh Thế Duy đã tạo cho ta một thế giới trong tranh như thực. Hơn thế nữa những lùm cây lá cây… Thế Duy lại vờn tỉa kỹ càng, cẩn thận, tạo ra một sự xác thực của đồ vật – ta tưởng chừng như cầm được nắm được nhưng hoá ra lại là ảo giác, vì hiện thực trong tranh đã được Thế Duy nhìn bằng con mắt ước lệ và khái quát, người xem tranh như lạc vào một thế giới nửa hư nửa thực, tranh Thế Duy mang nhiều yếu tố của trường phái tranh siêu thực. Thế Duy có cái nhìn tổng thể hợp lý. Tranh có trung tâm của bố cục, Phong cảnh luôn có một lớp không khí bao bọc hoà quyện tạo nên ánh sáng và nhịp điệu. Cách nhìn về viễn cận trong tranh là cách nhìn của hoạ sĩ Phương Ðông. Ðó là “viễn cận tẩu” mã “nhìn từ trên xuống”, không theo viễn cận của châu âu “đường ngang tầm mắt”. mà từ đó tạo ra một phong cách vẽ rất á Ðông. Bằng ngôn ngữ nghệ thuật của mình, Thế Duy đã cho ta thấy lại sự êm ái dịu ngọt của một Hà Nội đẹp, yêu dấu làm sao. Những bức tranh toàn cảnh Hồ Gươm hay một góc phố cổ ta thấy ở đó một linh hồn, một trái tim xúc động và một tình yêu say đắm với Hà Nội. Những tập tục của người Tràng An xưa như hát chèo, chầu văn, quan họ, chơi cờ người, chọi gà, đấu vật, đánh đu, kéo xe tay… được miêu tả rất sinh động và tinh tế, mang lại cho ta một dự cảm tốt lành về một Hà Nội cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, Thế Duy đã làm rung động người xem bởi một tấm lòng chân thực, một tình yêu Hà Nội đích thực và một tay nghề điêu luyện. Sinh năm 1956, anh đã tốt nghiệp trường đại học Mỹ Thuật Công Nghiệp Hà Nội là hội viên hội Mỹ Thuật Hà Nội, hội viên Hội Âm Nhạc Hà Nội là tác giả bài hát “Mối tình đầu” là con trai của cố hoạ sĩ Nguyễn Thế Khang, Thế Duy kế thừa truyền thống gia đình, say sưa đi tiếp con đường nghệ thuật mà cha anh đã đi và còn tiếp tục phát triển, sáng tạo. Thế Duy không chỉ vẽ “Hà Nội Phố”, anh còn vẽ ở những vùng sâu,vùng xa. Những đám mây trên đỉnh núi ở Mèo Vạc “Hà Giang” hay những cánh rừng heo hút ở Sa Pa, Tam Ðảo, ta đều thấy ở đó một tình cảm trong sáng thuần khiết, mang nhiều yếu tố của thi ca âm nhạc. Nó cũng có những nốt “chuyển” nốt “êm” nốt “sục sôi” hoà quyện tạo ra một phong cách một cái duyên riêng, một nét độc đáo mà chỉ anh mới có cái tình đó. Người thưởng ngoạn nghệ thuật đã đón nhận những tác phẩm của Thế Duy. Những bức tranh mang hơi thở của sự sống hôm nay đã hồi sinh cho một Hà Nội xưa. Những bức tranh mang lại cho ta sự: bình yên, êm ái, thơ mộng và trữ tình.
Hoạ sĩ Tô Ngọc Thành |
HÀ NỘI CŨ CỦA THẾ DUY
Có một thứ nắng nhạt, nắng không biết đến mùa, chỉ mờ nhoè như sương, mưa và về từ ký ức. Cây cỏ vẫn lặng lẽ bốn mùa chuyển sắc..Lời non nước vẫn len lỏi ngấm ngầm trong tâm hồn của bất cứ ai. Ta lạc bước trên những con phố cũ của Duy, của Thăng Long thủa ấy mặc nhiên chẳng nặng lòng hoài cổ để mà lật giở từng trang sử ký cũng vừa hoá thạch trăm năm những viên ngói thẫm và những mặt hồ đầy xanh sắc rong rêu.
Hà Nội của Thế Duy thật khó cũ, dù nắng trong tranh là thứ nắng nhạt nắng không biết đến mùa nhưng rất trong và sâu ấm áp phủ lên muôn vật.
Ta thấy khác khi chợt có thêm cái tai lạ, nghe thấy nhạc cảm mà Thế Duy vùi vào hoa cỏ. Và tự miên man trôi dạt trong tranh như kẻ mộng du vừa kịp mượn hình và hồn của người Tràng An xưa để được nương nép bình yên, mặc cơn sốc đô thị hoá của Hà Nội bây giờ …
THẾ DUY PAINTINGS OF OLD HÀ NỘI
The sun is light, quite seasonless, blurred and dim as mist in the rain; it shines faintly like visionary rays we recall from memory. Plants and trees mutely change colours with the fours – season rotation. Patriotic feelings steadily and vaguely infiltrate into everyone?s heart and soul .We find ourselves lost in the maze of Thế Duy old streets, the ones that be – long to Thăng Long, the ancient capital, although we are tacitly free from nostalgic feelings which prompt us to turnthe fossilized a – hundred – year – old pages of history one by one since the latter are marked with dark – coloured roof tiles and the lake surface water deeply tinted in green by moss and algae.
Hà Nội in Thế Duy’s paintings is really timeless, it is resistant to the test of time, notwithstanding that the sun in his work is so light and gentle: all creatures are bathed In seasonless, profound and limpid light.
We feel a bit strange when suddenly it seems as if we had an exceptional ear which enables us to hear the music that the Duy hurriedly buries in flowers and grass. Unconsciously we let ourselves carried along in a continuous way towards the paintings, like a somnambulist who has just borrowed the body and soul from an ancient inhabitant of Tràng An, the old capital, to safely shelter from the turbulent urbanization of Hanoi.
Lương Xuân Đoàn
Artist and Art Critic
Tác phẩm của Thế Duy thật đặc sắc trên nhiều phương diện. Anh đã làm sống lại những địa danh tiêu biểu của Hà nội vào đầu thế kỷ trước, khi trào lưu hiện đại chưa kịp phá huỷ vẻ quyến rũ và nét thanh bình ở nơi đây. Chúng ta sung sướng được khám phá lại vẻ quyến rũ, những sắc màu và khung cảnh phố phường Hà Nội xưa cũng như vẻ đẹp của những đền chùa mang lại niềm tự hào cho chốn Kinh kì. Và cũng rất tự nhiên, những hoạ tiết tuyệt vời tái hiện trung thành những con người và cảnh vật đã khiến tôi liên tưởng đến hoạ sĩ tiểu hoạ Algiêri Mohamed Racim, người đã làm sống lại Alger với khu Casbah và những ngôi nhà cổ được xây dựng từ thế kỷ 18.
Tewfik Abada, Đại sứ Algeria tại Việt Nam.
Thế Duy’s paintings are remarkable in more than one aspect. He brings life to the places most typical of Hanoi in the last century’s beginning before modernism destroys its charm and Quietness. We rediscover in pleasure the charm, the colours and the ambiance of Hanoi’s main streets or their beauty as well as the temples which are the pride and joy of the capital.
Remarkable details in personages and places reproduced with fidelity make me naturally think of Algerian miniaturist Mohamed Racim who has brought life to Alger, its Casbah and dwellings as they were in 18th century
TewfikAbada Abassador of Algeria in Vienam
.. Xem tranh của Thế Duy, ta bắt gặp một thứ phố yên tĩnh pha chất trang nghiêm của thể loại tranh ICôn (tranh thánh), lại nhuộm màu Phục Hưng của thế kỷ ánh sáng Châu Âu. Nhưng cái còn đọng lại là phong thái thiền hoạ, tâm thức nơi cửa Phật.Bởi họa sĩ đã để tất cả mặt tranh mình ẩn sau một lớp sương khói thời gian. Lớp sương khói đó nằm trong cách tạo hình, độ tương quan của màu, độ công của bút và cách cắt dặt không gian. khiến người xem cảm thấy như đã bắt gặp con phố ấy đâu đó xa xôi trong tiền kiếp.
Ðó là hội họa của hoài niệm, hội hoạ của lòng trắc ẩn. Mà Họa sĩ đã tìm được kỹ thuật đồng điệu với cảm xúc để đưa nó lên mặt vải…
… Viewing Thế Duy’s paintings, we get lost in a kind of quiet streets slightly permeated with the solemn character of the genre of Icons typical of European Renaissance Art in the Age of the Enlightenment. But what lives on in our mind is the slyle of Zen painting and the Buddhist meditative mind. For the artist has had the whole surface of his picture hidden behind the smoke screen of time which is created by the drawing of figures, the harmony of colours, the sophistication of his paintbrush and the space layout. This gives the viewer the illusive impression that he had seen the street somewhere in our remote, previous existence.
That is precisely the art of reminiscences, the painting of compassion. And the author has successfully found a technique specifically fit for his feelings with a view to eventually expressing them on the canvas...
Đỗ Đức Artist and Art Critic
Trong tranh vẽ về phố phường Hà Nội xưa của hoạ sĩ Thế Duy, bức nào cũng thấy ẩn hiện một ngôi chùa. Những ngôi chùa cổ đó chính là những điểm còn lưu giữ, lắng đọng những tình cảm, văn hoá, tín ngưỡng sâu xa nhất của tâm hồn người Việt.
Bằng cái nhìn giàu cảm quan lịch sử, lối vẽ công bút, những bức tranh phố của Thế Duy đã mang lại cho ta cảm giác được trở lại với một miền ký ức lịch sử vàng son của Thăng Long – Ðông Ðô – Hà Nội cổ kính, có ngựa xe, võng lọng, đám rước, lễ hội, chợ búa, tất cả vừa hư vừa thực thật lãng mạn và quyến rũ.
In artist Thế Duy’s paintings of Hà Nội old artisan guilds and streets, the shadow of a Buddhist temple is almost omnipresent. These ancient pagodas are precisely what remains or crystallizes in the Viet’s innermost feelings, cultural background and religious beliefs.
Owing to the artist’s good sense of history as well as his sophisticated technical style plus a rich scheme of warm, fresh yellow and brown colours, Thế Duy’s paintings of Hanoi old streets apparently give us the vision of the golden history of the ancient capital Thăng Long – Ðông Ðô Ha Nội which was marked with plenty of houses, carriages, palanquins, parasols, religious processions, festivities, fairs and market – places.Their images are both real and unreal, it is truly romantic and enticing.
Tạ Ngọc Liễn, PhD
Explore the Archive
Become a part of Nguyễn Thế Duy's artistic legacy, supporting cultural preservation and the vibrant art community.